Khi cái ác lên ngôi

6:56 AM |


Dư luận đang xôn xao vụ việc liên quan đến linh mục Nguyễn Đức Nhân xúi dục, chỉ đạo giáo dân tại giáo xứ Kẻ Gai ở xã Hưng Tây, Hưng Nguyên, Nghệ An đắp đường để chuẩn bị cho việc xây dựng trái phép nhà thờ trên đất nông nghiệp. Dù rằng đã được lãnh đạo chính quyền các cấp, công an huyện Hưng Nguyên đích thân xuống tuyên truyền, giải thích nhưng linh mục Nhân vẫn phớt lờ và tiếp tục chỉ đạo giáo dân thực hiện. Còn một số giáo dân quá khích tấn công lực lượng thực thi nhiệm vụ, nhiều người đã bị đánh bị thương nặng phải đưa đi cấp cứu, thậm chí còn bắt cóc trưởng công an huyện và những người đi kèm. Có thế nói rằng sai lại chồng chất thêm trái. Việc lấn chiếm sử dụng đất nông nghiệp để xây dựng nhà thờ khi chưa được cấp phép và tấn công làm thi hành nhiệm vụ là hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam.

          Trong các video và các bài viết trên mạng của các đối tượng cũng như các trang như “Người Phú Yên”, “Thanh niên công giáo”…đều xuyên tạc việc chính quyền đàn áp giáo dân. Vậy cho hỏi khi chính quyền nhẹ nhàng tuyên truyền không nghe còn tấn công khiến nhiều chiến sĩ công an bị thương, thậm chí bắt giữ người trái pháp luật thì là ai đàn áp ai??? Có một vấn đề mà ai cũng thấy đó là hình ảnh một người đàn ông giáo dân nằm đắp chăn giữa đường, xung quanh là tiếng đàn bà con gái gào khóc thảm thiết, kêu ca công an đánh chết người. Nhân sự việc này chúng ta nhớ lại hồi tháng 5 cũng có một sự việc tương tự diễn ra tại huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh. Khi đó giáo dân bao vây trụ sở làm việc của Ủy ban nhân dân huyện và tấn công khiến một đồng chí công an bất tỉnh, hàng trăm người bao vây không cho đưa người đi cấp cứu. Hình ảnh đó đã trở thành một hình ảnh đáng sợ trong mắt của cộng cồng xã hội, có thể nói là thực sự ám ảnh khi ai đã từng theo dõi.

          Trở lại vụ việc ngày 17/12/2017 vừa rồi, khi người nằm đất đắp chăn có vẻ như là nhắm mắt, không động đậy, cũng không biết là đang ngủ hay có vấn đề gì. Và chắc chắn đó là một người giáo dân, thế nhưng xung quanh những người khác chỉ biết gào khóc, vạch áo để quay clip. Theo dõi clip ghi lại 1 thanh niên quay video phỏng vấn và LM Nhân trả lời một cách đầy bình tĩnh, không có thương hại, lo lắng gì cho người đàn ông đó. Trong khi đó là giáo dân, là con chiên của mình. Theo như linh mục Nhân thì đây “chỉ có thể là cái ác lên ngôi, người ta bất chấp tình người, bất chấp tình đồng bào, bất chấp luật pháp để đạt được mục đích chia rẽ lương giáo, phá hoại hòa bình”. Như vậy, hoàn cảnh 2 vụ việc là gần như nhau, ở trên là người lạ, nhưng ngay cả ở đây cùng là người con của Chúa, cùng hàng xóm láng giềng nhưng họ vẫn xử sự như vậy, Mặc kệ người nằm đó, vậy có phải là sự ác lên ngôi ở đây không??? Hay có điều gì khuất tất, có một âm mưu gì đó đằng sau? Rằng đó chỉ là nằm ăn vạ theo chỉ đạo của LM Nhân? Trích lời LM Nhân thì đây là hành động của cái ác hay ăn vạ thì mọi người tự suy xét.
Qua hai sự việc trên thì chúng ta có thể hiểu được cái ác lên ngôi ở đâu, cái ác mà linh mục Nhân nói đó là từ đâu, từ ai? Có thể ở vụ Lộc Hà, Hà Tĩnh dù không phải cùng chung tôn giáo nhưng là đều con người với nhau, cùng là con dân Việt Nam tại sao khi một người nằm đất bất tỉnh có thể nguy hiểm đến tính mạng như vậy, một đàn người lại không mảy may một sự thương tiếc gì sao? Là linh mục thì những hành động như vậy có thực sự là người con của Chúa hay không? Hay đó là hiện thân của quỷ dữ Satan?

#Vích

NOEL MẤT VUI VÌ NGUYỄN ĐỨC NHÂN

4:25 AM |
Là một người con Hưng Nguyên, tôi luôn tự hào với bạn bè về sự giàu mạnh phát triển và yên bình của quê hương mình, từ những nét đẹp của thắng cảnh cho đến sự thân thiện của con người, thế nhưng thời gian vừa rồi, tôi thật sự bức xúc với những con người đã cố tình phá nát sự yên bình và phát triển ấy.
Từ năm 2015, linh mục Nguyễn Đức Nhân đã được giám mục Nguyễn Thái Hợp ưu ái, tin tưởng giao cho nhiệm vụ quản xứ tại giáo xứ Kẻ Gai, xã Hưng Tây, huyện Hưng Nguyên. Những tưởng Linh mục Nhân sẽ là người giảng dạy, giúp đỡ bà con giáo dân nơi đây có cuộc sống hạnh phúc, sống một cuộc sống tốt đời đẹp đạo, vậy mà khác hẳn sự mong đợi, Linh mục Nguyễn Đức Nhân đã liên tục tiêm nhiễm vào đầu óc của giáo dân những tư tưởng chống đối lại chính quyền. Khởi đầu là những việc xây dựng nhà dạy giáo lý trái phép ngay trước cổng nhà thờ hay vụ việc liên quan đến đền bù GPMB dự án đường 72m, Nguyễn Đức Nhân đã chỉ đạo giáo dân họ Phúc Long gây áp lực lên chính quyền trong giải quyết vấn đề cấp đất xây dựng nhà nguyện, kích động một số giáo dân không ký vào hồ sơ nhận tiền đền bù GPMB, từ đó gây ảnh hưởng đến tiến độ thực hiện dự án.
Nguyễn Đức Nhân ra mặt kích động chống đối
Nhưng hôm 17/12 là ngày mà tôi cảm thấy thực sự căm phẫn nhất khi chứng kiến những hành động của LM Nhân. Vào lúc 12h, khi tôi đang đi chở hàng về cho gia đình, đến đoạn đường tránh Vinh, địa phận xã Hưng Tây thì chứng kiến cảnh ách tắc giao thông, hàng trăm xe tải đứng chờ xếp hàng nhau trên đường. Trong lúc chờ đợi, tôi đã tìm hiểu được thông tin về việc giáo dân giáo xứ Kẻ Gai, thuộc xã Hưng Thịnh, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An tự ý ra chiếm đất nông nghiệp ở xã Hưng Tây, huyện Hưng Nguyên để mở con đường 80m; tuy được lực lượng chức năng vào cuộc để vận động, thuyết phục thì những giáo dân quá khích đã chống đối quyết liệt, dùng vũ khí, gậy gộc để tấn công lực lượng chức năng, làm nhiều người bị thương tích nặng. Qua tìm hiểu, nhiều người cho biết, những hành động của bà con giáo dân nằm trong mục đích sâu xa của linh mục Nhân là lấn chiếm đất canh tác nông nghiệp để mở đường là để xây dựng thêm Nhà thờ Giáo họ để tách thêm giáo họ. Thực sự đây là một hành động không chỉ đơn thuần là quá khích mà là sự sắp đặt, có tính toán của vị linh mục này. Đáng chú ý hơn, khi trước đó Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An đã cấp đất cho giáo xứ nhưng Nguyễn Đức Nhân kiên quyết từ chối!
Nguyễn Đức Nhân cử giáo dân lấn chiếm đất
Với mong muốn yên bình trở lại như xưa, bà con giáo dân tập trung làm ăn canh tác để đón một mùa Giáng Sinh anh lành, hạnh phúc, tôi đề nghị các cấp chính quyền, lực lượng chức năng, tòa giám mục Giáo phận Vinh xử lý nghiêm minh, kịp thời đối với Linh mục Nhân và những đối tượng quá khích gây mất an ninh trật tự, cố tình lợi dụng tôn giáo để vi phạm pháp luật. Mảnh đất truyền thống Hưng Nguyên anh hùng bao đời nay sẽ không có chỗ dung thứ cho những kẻ như Nguyễn Đức  Nhân.

#Michael#

KẺ GAI: CHUYỆN ĐẤT VÀ NGƯỜI

7:05 AM |

Đất không chỉ là tài nguyên quốc gia mà đó còn là quê hương, là tình người. Mỗi tấc đất ngọn cỏ gắn liền với tuổi thơ của bao đứa trẻ. Đó là những chiều hè sải nắng trên cánh đồng vàng óng, là những ngày nằm lưng trâu thổi sáo, thả diều. Và ruộng đồng còn là nơi lưu dấu chân lấm bùn mò cua, bắt ốc, thả trúm bẫy lươn. Đất không chỉ là nguồn sống của mỗi nhà, mỗi làng quê, mà phải chăng đất còn là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn. Trong tâm trí của Xuân Quỳnh, quê hương trong bà là tiếng gà gáy trưa trong một buổi hành quân, hay quê hương trong tâm thức của nhà thơ Hoàng Việt là “Bếp lửa” của bà, và cũng có thể quê hương là nơi gắn bó với những ngày tháng cam go, khổ ải mang cái tên cụ thể “Đò Lèn” của nhà thơ Nguyễn Duy. Có lẽ đối với mỗi nhà thơ, quê hương, ruộng đồng nơi họ sinh ra và lớn lên đẹp đẽ, trong trẻo đến vậy. Không chỉ trong thơ, đối với những tác phẩm khác, núi đồi, suối nước là nơi nuôi dưỡng và bảo vệ những người chiến sỹ bộ đội Cụ Hồ, đó là anh T’Nú trong “Rừng xà nu”, là Việt trong “Những đứa con trong gia đình”, hay đơn giản chỉ là Mẹ Tơm, mẹ… trong thơ ca Tố Hữu.
Việt Nam có phần lớn diện tích là đất nông nghiệp, thế nên không có gì khó hiểu khi đúc kết về đặc điểm kinh tế Việt Nam là nước thuần nông, cũng ấy vậy mà thơ ca, nhạc họa, văn hóa lễ hội Việt Nam mang đậm màu sắc cuộc sống sinh hoạt của người nông dân Việt. Thiên nhiên ôn hòa, đời sống lao động lúa nước định hình nên tính cách con người Việt cũng hòa nhã và mang tính cộng đồng cao.
Ấy vậy mà, trong những năm gần đây, không ít vụ việc tranh chấp, xung đột, lấn chiếm đất đai trái phép lại thuộc về những người có đạo. Lấn chiếm để xây dựng nhà thờ, lấn chiếm để mở rộng khuôn viên,… diễn ra ở nhiều nơi từ Bắc vào Nam như giáo xứ Thanh Hà, giáo xứ … (Con Cuông), giáo xứ Kẻ Gai (Diễn Châu).
Bàn về Thiên chúa giáo, đây là tôn giáo xâm nhập vào Việt Nam khoảng giữa thế kỷ XVIII. Sau hơn hai thế kỷ đã có sự phát triển nhanh chóng về số tín đồ và cả hệ thống cơ sở vật chất. Thiên chúa giáo là tín ngưỡng về đức tin đối với Chúa, về lòng yêu thương, bác ái, vị tha và công bằng. Trong hơn 100 năm qua, đạo Thiên chúa đã luôn đồng hành cùng sự phát triển của đất nước, người có đạo là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc.
Vậy mà, đáng buồn thay, chỉ vì lòng tham của Cha xứ, sự thiếu hiểu biết của con chiên mà biết ruộng đồng thành nơi đổ máu. Phải hiểu rõ rằng, đức tin vào Chúa nằm ở niềm tin, tin vào những lời răn dạy của Chúa chứ không đơn thuần là lời rao giảng của Cha xứ trong giáo đường. Chúa không truyền dạy cho các con cướp đất. Chúa không dung dưỡng cho những người được Chúa cho ban quyền năng để tham lam trục lợi và nói những lời dối trá mị dân. Chúa không muốn lời răn của mình được phát ra từ những cái miệng lừa bịp, từ những nhà thờ dựng trên sự sai trái. Sự sám hối chỉ giành cho những ai biết sai và biết hối hận, còn những kẻ cuồng ngông thì chỉ là những đứa con hư hỏng và đáng bị trừng phạt của Chúa mà thôi. Đấng Chúa tối cao là niềm tin tối thượng, nhưng ruộng đồng con đó, làng mạc con đó là nơi bao bọc, dung dưỡng cho con trưởng thành, không chỉ ăn mặc ở đi lại, mà còn là nơi cho con bao bài học đáng giá để con nhận ra rằng lời dạy của Chúa Cha là lẽ phải, là chân lý.
Có lẽ bất cứ ai sinh ra trong hoàn cảnh như một số người trong làng quê mới thấu hiểu. Với bản tính cần cù, lương thiện và tin vào thành quả của cách mạng, mấy đời nay từ người già đến người trẻ, họ vẫn chịu khó làm ăn nhờ vào trí tuệ và đôi bàn tay của chính mình. Giờ đây, con cháu anh em đông bằng cả làng cả bản, có người Bắc, người trung, người nam; có người sống trong nước, có người sống ở nước ngoài; có người là tài phiệt, doanh nhân nhưng cũng có người con trâu cái cày; có người thờ tổ tiên, có người thờ phật, cũng có người tin yêu vào chúa. Có biết bao người nhìn họ bằng cả sự ngưỡng mộ. Thế nhưng chưa bao giờ họ hết yêu, hết nhớ quê hương. Dù đi xa về gần, việc làng việc xã cũng góp công góp của xây làng bản giàu đẹp hơn. Người ta xây nhà trên đất nhưng là đất ở, đất chính chủ chứ không phải thích thì ra ruộng đổ đất lên xây một cách vô tổ chức và thiếu hiểu biết như vậy. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, luật vua còn có lệ làng. Việc làng việc xã cũng phải có hương ước, đồng lòng một dạ của làng trên xóm dưới. Chứ không phải chuyện của Cha con thích thì đổ đất xây nhà cho Chúa ở, cờ đỏ “cờ vàng” đâm chém nhau rồi live tream trên mạng. Thế khác nào vạch áo cho người xem lưng. Tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố chi cho lắm. Dù là Cha hay chiên thì nhắm mắt xuôi tay cũng về với 2 m2 đất chứ không hơn được. Sống cho thánh thiện thì lên thiên đường, sống làm ác quỷ thì đày xuống địa ngục. Sống phải đạo thì lúc thác đi mới được lưu danh muôn đời.